Monday, August 26, 2019

Kingbee Vương Văn Ngọ đến Los Angeles 8/26/2019 17:30

 
Ngày 15-08-1969, tôi trở lại Komtum vào buổi chiều, leader là Đại úy Phước (Phước Đạo dừa), sau khi nhận bàn giao, chúng tôi được lịnh bay lên Dakto rước một toán sau thời gian hành quân nay được KingBee rước về, ba chiếc KingBee và hai chiếc Gunship của Mỹ cất cánh rời trại B-15 bay thẳng đến mục tiêu, hơn một giờ bay trôi qua, chúng tôi đã đến mục tiêu, Phi công O-2 gọi điện báo cho KingBee biết bãi rước là một khoảng đất trống nằm giữa khu rừng rộng bao la ở ngã ba biên giới. Đại úy Phước báo đã thấy mục tiêu, chiếc leader bắt đầu xuống đáp an toàn vào bãi rước, sau vài giây, trực thăng rời bãi sau khi bốc lên sáu (06) người lính Biệt Kích, không nghe Đại úy báo có tiếng súng bắn lên phi cơ, chiếc thứ hai của tôi cũng bắt đầu xuống và vội vã rời bãi sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ rước 06 người lính, cuối cùng chiếc thứ ba của Trung úy H.Du cũng xuống rước hết số lính còn lại, trong lúc KingBee làm nhiệm vụ rước toán, hai chiếc GunShip luôn bay theo yểm trợ.
Sau khi rước hết lính ở dưới đất, chúng tôi bay về Komtum, trời chiều mùa Thu ở miền rừng núi của tỉnh Komtum cảnh vật không đẹp như mùa Xuân, vài khu rừng lá vàng đã nhuộm trên cành, ánh nắng chiều Thu không gay gắt như mùa Hè, trên đường bay về không một bóng người lai vãng trên đường nhựa, thành phố Komtum ở trước mặt. Sau khi đáp xuống phi trường lấy thêm xăng, trên đường bay về trại B-15, nhìn xuống dòng suối cầu Dakbla trong xanh, chiều nay sao quá đông người, đây là lần đầu tiên hay nó đã diễn ra hằng ngày mà tôi không có dịp hay vì một lý do nào đó tôi không thấy, tự nhiên tôi muốn bay đến đó xem, tôi điều khiển trực thăng bay thẳng đến cầu Dakbla, khi bay đến gần, một cảnh vui nhộn ngoài sức tưởng tượng của tôi, dưới dòng suối, trai có, gái có, trẻ con và người lớn cũng có, họ đang tấm gội giặt giũ, những tấm drape trắng được trải phơi trên bãi cát dọc theo dòng nước dưới ánh nắng vàng của mùa Thu nơi miền sơn dã, tôi hạ thấp cao độ bay chầm chậm dọc theo dòng suối, mọi người chạy tán lọan, quần áo, drape, mền bay tứ tung, Trong lúc tôi đùa nghịch không biết mọi người ở dưới đất nghĩ gì về tánh tinh nghịch của tôi, nhưng chắc một điều họ đang giận vì tôi đã tạo ra sự hỗn lọan mà người dân ở đây chắc chưa bao giờ gặp phải.
Quậy phá một lúc rồi cũng chán, tôi điều khịển phi cơ bay về trại B-15 sau khi để lại một bãi hỗn độn trên dòng suối thơ mộng có tên Dakbla của tỉnh Kontum.
Tối nay trại B-15 có một Show VN “Hoa Tình Thương” biểu diễn cho anh em trong trại giải trí. Tắm rửa và dùng cơm chiều xong, anh em rủ nhau lên Câu Lạc Bộ uống nước chờ xem Show biểu diễn, người uống bia, người uống tý rượu, còn tôi mua một lon Coke, vị ngọt và lạnh làm tôi cảm thấy dễ chịu sau một ngày bay mệt. Anh em ngồi trong CLB khoảng nửa tiếng Show bắt đầu biểu diễn, chúng tôi rời CLB ra ngồi chung với những người Mỹ, Show VN biểu diễn cũng khá bốc lửa không thua gì Show của Đại Hàn và Philippine. Buổi diễn kéo dài gần 12 giờ khuya mới chấm dứt, tất cả quan khách ra về nghỉ ngơi để ngày mai mỗi người có nhiệm vụ của riêng mình còn chúng tôi tiếp tục con đường mà mình đã chọn “Vào sanh ra tử, đùa giỡn với tử thần để mang lại sự sống cho những người bạn Biệt Kích” và biết đâu ngày mai có người bỏ bạn, bỏ cuộc chơi, ra đi vĩnh viễn.” Đời Phi Công Phi Đoàn 219 là thế, sống nay chết mai là chuyện thường!”
Ở Kontum vào những tháng này thời tiết về đêm tôi có cảm giác lành lạnh, có lẽ cái lạnh của riêng tôi vì xa nhà, xa vợ, xa con. Tôi nằm co rút trên giường mà không sao ngủ được, giờ này chắc vợ con tôi đã ngủ say còn tôi thì nằm đây mà nhớ về quê nhà, bạn bè lần lượt ngủ để ngày mai tiệp tục cuộc chiến còn dang dở và tôi cũng đi vào giấc mộng không biết tự lúc nào...

Phi vụ ngày 22-07-1969. Rước toán bằng dây...

Ngày 22-07-1969, theo yêu cầu của Trại Trưởng FOB-1, hôm nay KingBee phải có sáu chiếc trực thăng để rước một team đặc biệt, 10 giờ, sáu chiếc trực thăng cất cánh rời phi trường DNG bay ra Phú Bài đáp xuống sân bay của trại FOB-1, anh Sĩ quan trực ra mời các Trưởng Phi cơ vào họp. Theo lời thuyết trình, hôm nay KingBee có nhiệm vụ bay ra Quảng Trị rước một toán 18 troops bị CS bao vây ở phía Bắc cây số 17 nằm trên đường mòn HCM, hiện giờ toán đã di chuyển đến một nơi an toàn nằm dưới rừng cây rậm rạp của dãy Trường Sơn, KingBee sẽ rước toán bằng dây, mỗi chiếc trực thăng sẽ rước ba troops.
Sau buổi thuyết trình, anh em ra phi cơ và người của trại cũng mang dây ra phụ với Cơ phi công của mỗi chiếc trực thăng cột dây vào các khoen của sàn tàu, mọi việc chuẩn bị đã xong, sáu chiếc trực thăng bắt đầu mở máy, và cất cánh lấy hướng Tây Bắc bay thẳng đến mục tiêu, yểm trợ KingBee là hai chiếc Gunship của Mỹ, Cũng như tất cả các phi vụ rước thả toán là sự phối hợp chặt chẽ của bộ ba, phi cơ Quan sát, Gunship của Mỹ, và trực thăng H-34 của VN.
Bay khoảng một giờ, trước mặt chiếc O-2 đang bay lòng vòng trên mục tiêu, có lẽ đã thấy KingBee và Gunship trên đường bay đến LZ, phi công O-2 bắt đầu liên lạc, hướng dẫn KingBee tiếp tục bay và gọi Gunship bay đến LZ trước để clear bãi, hai chiếc gunship bay nhanh hơn, hạ dần cao độ, tiến thẳng đến mục tiêu trước, vài phút sau những trái rocket đầu tiên được phóng ra trong đó có những trái rocket nail để chống biển người, sau một lúc bắn phá dữ dội, hai chiếc Gunship rời mục tiêu và KingBee được gọi vào LZ làm nhiệm vụ.

Theo hướng dẫn của phi cơ quan sát, toán đang nằm dưới rừng cây cao, rậm rạp, và không có một bãi nào dù nhỏ đủ để trực thăng có thể đáp vào rước toán mà phải dùng dây. Sau khi liên lạc, chiếc leader bắt đầu xuống, tiến thẳng vào mục tiêu, trực thăng được điều khiển hovering trên đầu ngọn cây, dây trong phi cơ được thả xuống, gió cánh quạt quá mạnh làm cây rừng ngả nghiêng, một lúc sau trực thăng được kéo lên, một người lính BK được kéo theo, liên tiếp như vậy. Người lính thứ hai rồi người lính thứ ba cũng được kéo lên qua khỏi đầu ngọn cây, trực thăng bắt đầu rời bãi rước mang theo ba người lính đang treo lơ lửng giữa trời rộng bao la. Chiếc leader làm xong nhiệm vụ, chiếc thứ hai bắt đầu vào và cũng rời bãi sau khi đã mang theo ba người lính, bây giờ đến lượt tôi xuống, tôi đóng auto, trực thăng rơi rất nhanh, tôi đưa cần lái qua phải, rồi qua trái, trực thăng theo đó mà chao qua đảo lại vài lần, tôi đưa mắt nhìn vào bãi đáp để quan sát, khi tôi ước lượng khoảng cách giữa phi cơ và bãi đáp vừa đủ, tôi kéo cần pitch lên, trực thăng bắt đầu khựng lại, chầm chậm tiến vào bãi, tôi điều khiển trực thăng hovering trên đầu ngọn cây ngay chỗ toán đang có mặt dưới đất, cây thật cao, rừng thật dầy chỉ có một khoảng nhỏ vừa đủ để thả dây xuống, anh cơ phi bắt đầu thả dây, anh BK đầu tiên móc vào dây, anh cơ phi gọi lên báo, tôi kéo cần pitch lên, người lính BK được kéo lên và liên tiếp anh BK thứ hai, thứ ba được tôi kéo lên qua đầu ngọn cây, gió thổi mạnh cây lá ngả nghiêng, nhiệm vụ rước toán của tôi đã hoàn tất, ba người lính đang treo lơ lửng trên không, tôi đẩy cần lái về trước, trực thăng từ từ rời bãi mỗi lúc một lên cao rời xa bãi rước trong an toàn, tiếp theo chiếc thứ tư rồi chiếc thứ năm và cuối cùng chiếc thứ sáu cũng đã rời bãi rước sau khi kéo được ba người lính còn lại, trong thời gian KingBee lo rước toán, hai chiếc Gunship bay trên đầu mục tiêu để yểm trợ KingBee.
Sau khi sáu chiếc trực thăng làm xong nhiệm vụ rước toán và an toàn rời xa bãi, hai chiếc Gunship bắt đầu bắn vào bãi rước như muốn tiêu diệt hết quân thù. Trên đường bay về, chúng tôi bay chậm, lấy hướng căn cứ cây số 17 (Huế) bay đến, lúc này tôi đã giao cần lái cho Copilot, tôi thở phào nhẹ nhõm sau một phi vụ khá nguy hiểm và cũng rất đặc biệt. Nhìn ra ngoài, những người lính nhỏ bé đang treo lơ lửng dưới thân tàu, những người lính vừa được chúng tôi rước về từ cõi chết, tôi chợt nhớ lại những ngày tôi qua Non Nước trong phi vụ huấn luyện tôi đã từng tập câu dây, không dè nhờ luyện tập cần mẫn mà giờ đây trong thực tế được áp dụng, tôi đã thực hành thành thạo và an toàn. Theo quyết định của leader, chúng tôi đáp xuống căn cứ cây số 17, tôi giữ lại tay lái, sau khi đáp, tất cả toán viên lần lượt lên lại mỗi chiếc trực thăng rồi bay thẳng về trại FOB-1.
Hôm nay ngoài phi vụ này, chúng tôi còn bay thêm một phi vụ liên lạc. Đến 16 giờ chiều, sáu chiếc trực thăng rời Phú Bài bay về DNG như đàn chim sau một ngày vất vả trong cuộc sống chiều bay về tổ ấm đoàn tụ cùng vợ con.
Qua khỏi đèo Hải Vân, sáu chiếc trực thăng vào formation bay thấp ngang đầu phi đạo của sân bay DNG, bay dọc sông Hàn, lần lượt tách khỏi đàn, đáp xuống Taxiway 35 để đi vào parking của Phi Đoàn 219, chấm dứt một ngày trực hành quân khá đặc biệt.
Capt. Vương văn Ngọ 63D219



 
Phạm Hòa tái ngộ cùng Kingbee Vương Văn Ngọ 8/2019 Nam California 

Một số hình ảnh của chuyến đi trước 




 Quà tặng của bạn cùng Khóa 63 KB Trần Ngọc Thạnh


Gia Đình Lôi Hổ Lâm Ngọc Chiêu tiếp đón Kingbee Vương Văn Ngọ

Hội Nha Kỹ Thuật Dallas họp bầu Hội Trưởng 8/25/2019

- Nguyễn Đăng Hà 71
- Nguyễn Văn Hảo 72
- Nguyễn Đức Lâm 11
- Nguyễn Toàn 71
- Nguyễn Văn Thông 11
- Nguyễn Ngọc Quý 72
- Trần Hải Thọ CD1, 2
- Đặng Dân Nam SLL
- Võ Tấn Y 68,71
- Hoàng Như Bá 68, SLL
- Mai Xuân Bình 71
Vắng mặt 
- Tr/úy Thơ 72, Tuấn SCT và Trần Thanh Toán 75

CHÚC MỪNG TÂN HỘI TRƯỞNG NGUYỄN NGỌC QUÝ 72

Friday, August 23, 2019

ĐỈNH ĐỒNG ĐEN Ở ĐÂU? - Nguyễn Chánh Đ72

Sau hơn 44 năm kể từ những ngày cuối tháng 3/1975, tôi có dịp trở lại Đà Nẵng, nơi từng lưu dấu thời tuổi trẻ hào hùng của tôi và cũng bất hạnh thay khi đó cũng là nơi tôi và nhiều đồng đội khác đã chấm dứt con đường binh nghiệp của mình sau một trận chiến vô vọng với kẻ địch được trang bị hỏa lực hùng hậu hơn chúng tôi gấp nhiều lần. Nói đúng hơn, đây là chuyến đi tìm kiếm chút gì còn sót lại của một vài trong số những anh em đồng đội đã hy sinh trong trận chiến cuối cùng ấy. Qua từng đó thời gian của gần nửa thế kỷ, cảnh vật Đà Nẵng và những vùng phụ cận thay đổi đến mức không thể nhận ra được sự quen thuộc nào chứng tỏ chúng tôi đã từng sống, đã từng đi lại dọc ngang ở đây. Trải qua nhiều tuyến phố, nhiều con đường, nhiều địa danh như Sơn Trà, Ngũ Hành Sơn, Non Nước, ngã ba Huế... tôi chỉ còn nhận ra được cái tên gọi còn thực tế thì đó lại là những miền đất lạ. Tuy nhiên, tôi vẫn còn le lói chút hy vọng sẽ tìm được nơi đã từng là chiến trường xưa khi đinh ninh rằng những cái tên như: đỉnh Đồng Đen, tỉnh lộ 545, hoặc 544...cũng vẫn sẽ còn đó với ít nhiều thay đổi mà nếu chịu khó quan sát kỹ, tôi sẽ tìm lại được miền đất đầy kỷ niệm năm nào. Nhưng, khi chúng tôi, tức là tôi và người nhà của Lê Phước Hậu, đứa bạn xấu số đã chấp nhận hy sinh chứ không muốn sa vào tay đối phương, đã vận dụng tối đa sự quen biết với một anh bạn người địa phương công tác ở Sở Tài Nguyên và Môi Trường Đà Nẵng từ năm 1978 đến khi nghỉ hưu cách đây gần 10 năm, vốn có thể được coi như Thổ Công ở vùng đất này và một người quen khác làm hướng dẫn viên du lịch... để tìm kiếm, nhưng thật bất ngờ là chúng tôi đã không thu được kết quả khả quan, tích cực nào. Cả hai đều cho biết trên địa bàn Đà Nẵng và các vùng lân cận không hề có nơi nào mang tên gọi như thế! Bàng hoàng, nhưng không chấp nhận câu trả lời bẻ bàng như bị hứng nguyên gáo nước lạnh tạt vào mặt, chúng tôi tra google và kết quả cũng không có gì khác lạ, nghĩa là không có ngọn núi nào ở huyện Hòa Vang mang tên đỉnh Đồng Đen cũng như không có con đường nào mang tên tỉnh lộ 545, hoặc 544.
Trước thực tế này, tôi ngỡ ngàng, đau khổ bởi câu hỏi đầy hóc búa: đỉnh Đồng Đen và tỉnh lộ 545 hoặc 544, ở đâu? Nó có thật sự tồn tại hay không mà tại sao dân địa phương không ai biết? Hoặc, nó có tên gọi gì khác không và tên gọi thật sự của nó là gì? Hiện tại nó thuộc địa bàn nào? Lẽ nào, chúng tôi đã vượt cả ngàn cây số từ SG ra Đà Nẵng để theo đuổi một ảo ảnh không có thật?
Không tìm được câu trả lời cho tất cả những câu hỏi trên, tôi nghe lòng nặng trĩu khi cảm thấy có lỗi với đứa bạn thân vì đã không hoàn thành được sứ mệnh thiêng liêng là đưa dù chỉ là nắm đất nơi nó ngã xuống về với gia đình sau bao năm mồ hoang, cỏ lạnh...!!!



Friday, August 16, 2019

Hình ảnh và videos Nghi Lễ An Táng Đại Úy Nguyễn Đa TĐ81, 91 BCD, Đoàn 71, Sở Công Tác NKT/BTTM/QLVNCH


Ngoài gia đình Đại Úy Nguyễn Đa và rất đông Chiến Hữu và thân hữu đã đến tham dự Tang Lễ Đ/Úy Nguyễn Đa Tiểu Đoàn 81, 91 Biệt Cách Dù, LTT Đoàn 71, SCT/NKT/BTTM/QLVNCH.
Các Hậu Duệ QLVNCH đã display xe trong 2 ngày tang lễ và đoàn xe đã đưa toàn thể gia đình đến mộ phần Đại Úy Nguyễn Đa trong Nghĩa Trang Suối Tiên (khu mộ của KQ Lý Tống) với đoàn xe Jeep dẫn đầu xe tang.
Trong Nghi Lễ Phủ Quốc Kỳ có sự tham dự của nhiều Sĩ Quan và các quân nhân thuộc Biệt Cách Dù, các đơn vị bạn và Nha Kỹ Thuật trong đó có Đại Tá Phan Huấn CHT-LD81 Biệt Cách Dù và Th/tá Đào Minh Hùng, Đ/Úy Phong, Đ/Úy Ngọc K24SQTB và 81BCD về Nha Kỹ Thuật rất đông anh em đã tham dự Tang Lễ trong 2 ngày trong đó có;
- Đ/Úy Lê Văn San 71, Đ/Úy Trần Ngọc Huynh SLL, LH Lưu Văn Thuần CD1, Phạm Hòa 72, Nguyễn Quang Châu 11, Chung Tử Ngọc 72 Tr/Úy Lê Văn Minh 72, LH Đ/úy Huỳnh Ngọc Thương CD1, Đ/úy Phạm Râng SCT, Lê Tinh Anh 75, Nguyễn Thanh 71, Lê Khắc Trung 11, Giáp Quang 72, Võ Văn Hương 72, Nguyễn Văn Rinh 72, Sơn Nguyễn 72, Võ Hòa 71 SLL, Nguyễn Thiện Tòng 11, Đ/úy Trương Văn Ái CD3, Đ/úy Nguyễn Văn Mậu CD3, KB Đ/úy Đặng Quỳnh, KB Th/tá Trần Ngọc Thạnh, Hậu Duệ Vũ Thảo, Quang, và các Hậu Duệ Hội Xe Jeep, một số đông các NT LLDB, và QLVNCH đã đến tham dự Tang Lễ trong 2 ngày 14 và 15 tháng 8 năm 2019.
Video Nghi Thức gấp Quốc Kỳ VNCH
Video

Video Đoàn Xe Jeep Quân Đội Video





























































































































Video phát biểu con trai Út Đại Úy ĐaVideo Nghi Lễ gấp Quốc Kỳ VNCHVideo phát biểu hậu duệ Đại Úy Đa (cháu ngoại)Video Ca Đoàn Nhà Thờ Video Di Quan Video phát biểu của Trưởng Nam Phát biểu của Thứ Nam Quan Khách viewing - Đại Tá Phan Văn Huấn và Th/Tá Đào Bá Hùng đi đầu Video Nghi Lễ An Táng